![]() | Tên: Bóng Ma Trong Nhạc Viện Cổ Update by: Doly.wap.sh Lượt xem: 5 |
Nguyệt Thư sôi nổi rủ rê:
- Đi shop thời trang, Tịnh Đoan ơi!
Tịnh Đoan hưởng ứng ngay:
- Đi siêu thị nữa hả?
Thiên Tùng kêu lên:
- Ôi? Chỉ đi thực tập mà mấy bà rủ nhau đi sắm sửa như sắm tết vậy.
Nguyệt Thư vênh mặt hỏi lại:
- Đi thực tập rồi không sắm sửa ăn mặc hả?
Duy Bảo cười hô hố:
- Trời ơi! Không ăn mặc, có mà thiên hạ mù hết.
Tịnh Đoan cất giọng Huế ngọt lịm:
- Đi mô cũng phải lịch sự. Nhất là sinh viên nhạc viện của bọn mình là đại diện cho cái đẹp đó. Biết chưa hỉ?
Duy Bảo gãi đầu trêu Tịnh Đoan:
- Biết rồi, Tịnh Đoan hì.
Thiên Tùng dặn dò:
- Nè, sắm sửa gì cứ sắm nhưng đừng bê cả siêu thị về nghen!
Đến khi các cô đi sắm sửa về thì Thiên Tùng báo tin:
- Quý vị hay gì chưa? Bọn mình không có thực tập ở thành phố đâu.
Nguyệt Thư hỏi nhanh:
- Vậy thực tập ở đâu.
- Nhạc viện Tây Nguyên…
Nguyệt Thư ngạc nhiên:
- Đi lên Tiếng chày trên sóc Bombo đó hả?
Thiên Tùng hóm hỉnh:
- Đi gặp già làng ở nhà rông và uống rượu cần.
Tố Mẫn than thở:
- Tự nhiên lại đi thực tập ở nhạc viện Tây Nguyên hà.
Các cô sinh viên thở dài ngao ngán. Duy Bảo chọc ghẹo:
- Lên Tây Nguyên quấn xà rông, vận khố, mặc áo thổ cẩm, mấy bà dẹp đầm, váy hoa, váy xoè ở nhà đi nhé. Hì... hì…
Tịnh Đoan sáng suốt:
- Mang theo để biểu diễn.
Biết đi thực tập ở nhạc viện cổ Tây Nguyên, cả nhóm ỉu xìu, nhưng Nguyệt Thư an ủi:
- Xem như chúng ta đi du lịch vậy.
Một người đàn ông chững chạc bước vào lớp:
- Chào các em! Tôi là Việt Thái được nhà trường phân công hướng dẫn các em thực tập ở nhạc viện cổ Tây Nguyên. Chúng ta làm quen nhé!
Ông thầy hướng dẫn lạ hoắc là người Việt gốc Thái mới ở Thái Lan về. Thầy là một nhạc sĩ tài hoa, giảng dạy bên ấy.
Thầy Việt Thái vừa có vẻ sang trọng lịch lãm vừa mang phong thái một nghệ sĩ phóng khoáng hào hoa.
Chuyến xe đưa nhóm sinh viên thực tập lên Tây Nguyên cùng thầy Việt Thái bắt đầu lăn bánh.
Thầy Việt Thái tích cực lo sinh viên từ nước uống đến thuốc chống ói, khiến ai nấy đều rất quý mến.
Không khí trên xe rất vui tươi phấn khởi, nhóm sinh viên bắt đầu ca hát. Những bài ca trữ tình vang lên êm ái.
Thiên Tùng cầm đàn ghita đệm cho Nguyệt Thư, Tố Mẫn hát. Thầy Việt Thái bảo:
- Các em đem đàn theo chứ ở nhạc viện cũng có đủ.
Thiên Tùng cười đáp:
- Em mang theo để đệm cho cả nhóm hát.
Duy Bảo đề nghị:
- Thầy hát “Tiếng chày trên sóc Bombo” đi thầy.
Thầy Việt Thái vui vẻ:
- Các em hát trước, tôi hát theo.
Cả nhóm ồn ào:
- Cắc cùm cum... cắc cùm cum...
Bỗng Nguyệt Thư ngâm nga:
- “Gạo đem vào giã bao đau đớn
Gạo giã xong rồi trắng tựa bông”.
Cả nhóm cười phá lên:
- Lạc quẻ rồi Thư ơi!
Nguyệt Thư nghênh mặt giải thích:
- Thơ nhạc giao duyên, lạc quẻ đâu, ông không biết gì hết.
- Thư tưởng Khang không biết gì à?
- Vậy Khang biết gì hả?
Giọng Khang ồm ồm:
- Biết làm... ma.
Nguyệt Thư ré lên.
- Hả!
Để phụ họa cho lời của mình, Nam Khang làm ma ngay. Anh chàng sinh viên nghịch ngợm trợn mắt, nhe răng, hai tay banh hàm, cái lưỡi le dài huơ huơ. Cả bọn cười ngặt nghẽo trước sự biểu diễn của Nam Khang.
Nam Khang lại đổi động tác nữa chứ. Nhe răng đã rồi anh lại cất chuỗi cười dài kinh dị. Tố Mẫn nhăn nhó:
- Thôi đi ông, cười giống ma khóc nghe ớn quá chừng.
Tịnh Đoan giải thích:
- Thì hắn đang làm ma mà.
Duy Bảo cất tiếng hỏi:
- Ma cà bông hay ma lai vậy Khang?
Nam Khang tỉnh giọng:
- Ma... yêu.
Cả nhóm lại cười rộ lên, tiếng cười như những chuỗi âm thanh trong vắt từ trong xe vang ra ngoài.
Bệnh bắt chước lây lan, Thiên Tùng rồi Duy Bảo cũng làm ma: Hai chàng sinh viên cất tiếng hú dài, rồi rên rỉ ai oán:
- Hừ? Hừ... lạnh quá! Đói quá!
- Hu... hu... đói quá!
Duy Bảo còn phe phẩy hai bàn tay rồi làm ra vẻ run lập cập.
Nguyệt Thư nhăn mặt:
- Làm giống ma thật quá mấy ông ơi.
Duy Bảo hỏi tỉnh bơ:
- Ủa! Bộ Thư thấy ma thật rồi hả?
Nguyệt Thư lắc đầu:
- Có thấy bao giờ đâu.
Thiên Tùng trêu chọc:
- Có thấy chắc Thư cũng chạy vắt giò lên cổ rồi.
- Chạy như ma đuổi chứ!
Nam Khang sửa lưng. Thầy Việt Thái ngồi theo dõi nhóm sinh viên vui đùa phá phách, gật đầu khen:
- Các em có khiếu biểu diễn lắm đó.
Nam Khang thích thú:
- Biểu diễn ma hả thầy?
Tịnh Đoan chú thích:
- Rứa mà cũng hỏi! Thầy nói Khang có khiếu diễn hài đấy.
Nam Khang phân trần:
- Mình học ở nhạc viện chứ đâu phải sân khấu.
- Không chừng ông sẽ chuyển ngành.
Cả bọn chọc phá nhau tưng bừng khiến không khí trên xe rất vui nhộn. Và chặng đường xa chừng như rút ngắn lại.
Mãi lo đùa giỡn, xe chạy đến đâu không ai biết.
Bất giác mọi người cảm giác lành lạnh.
Không khí lạnh càng lúc càng ùa về.
Tố Mẫn kêu lên:
- Ôi, lạnh ghê!
Nguyệt Thư trách móc:
- Tại mấy ông nói chuyện ma bây giờ lạnh ngắt thế này?
Duy Bảo dài giọng:
- Sợ ma rồi đổ thừa.
- Ma ai mà không sợ.
Thiên Tùng lý giải:
- Giữa ma và lạnh hổng có liên quan nhau.
- Có chứ!
Thầy Việt Thái giảng hoà:
- Các em đừng cãi nữa! Chúng ta lạnh là do xe đang lên cao nguyên.
Thiên Tùng ngạc nhiên:
- Thầy nói thực tập ở Tây Nguyên mà?
- Cao nguyên chứ, tôi hơi lộn xộn giữa hai từ này.
Quá bất ngờ, cả nhóm sinh viên đều nhìn thầy Việt Thái. Vậy là đi Cao Nguyên à?
Nhạc viện giống như một tòa lâu đài hoang phế rêu phong, giống như cung điện đền đài của vua chúa ngày xưa.
Nhạc viện nằm dài trên quả đồi cao chen giữa sắc hoa đào, hồng thắm, hoa mận trắng muốt và được bao bọc xung quanh là hàng thông bát ngát.
- Đúng là nhạc viện cổ!
Những mảng tường phủ rêu đỏ sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, những khung cửa sổ trầm mặc như có sức hút đối với các cô cậu sinh viên mới đến.
Nhạc viện thật dài và rộng thênh thang có rất nhiều phòng.
Vừa bước vào, Nguyệt Thư đã kêu lên:
- Ôi, sao nhạc viện chẳng giống nhà hát ở thành phố chút nào!
Thiên Tùng ra vẻ hiểu biết:
- Giống sao được, đây là tòa lâu đài cổ mà.
Thầy Việt Thái giải thích:
- Cái gì càng cổ xưa càng có giá trị các em à.
Nguyệt Thư mỉm cười:
- Em tưởng tòa lâu đài chỉ có trong truyện cổ tích, ai ngờ cũng có thật nơi đây.
Duy Bảo pha trò:
- Đây là cung điện của vua Nguyễn, mỗi khi hoàng đế vào tham quan du lịch Đà Lạt có chỗ ngự đấy.
Tịnh Đoan cất giọng Huế ngay:
- Răng mà Báo tưởng tượng hay rứa!
Duy Bảo cười chọc:
- Có đúng không hỉ, Tịnh Đoan?
- Không đúng,hì…
Nhóm sinh viên được bố trí ở hai phòng cạnh nhau. Thiên Tùng dặn dò đám con gái:
- Các bà có sự cố gì thì đánh trống gõ mõ, thổi tù và la làng báo cho tụi tui biết nha.
Tố Mẫn thắc mắc:
- Sao lại đánh trống gõ mõ?
Thiên Tùng hóm hỉnh:
- Mình đang sống trong nhạc viện cổ thì xài đồ cổ để truyền thống.
Nguyệt Thư nhận định:
- Ở đây không có trống mõ, tù và cho ông đánh và thổi đâu.
Thiên Tùng gãi đầu cười:
- Chắc chắn có nhạc cụ cổ mình thực tập đó.
- Tất nhiên rồi! Nhạc viện cổ mà.
Cả bọn lục đục sắp xếp chỗ ở, chuẩn bị cho những ngày thực tập sắp tới. Buổi tối, thông reo ầm vang từ xa. Giờ vù vù thổi lại. Đêm đen làm cho nhạc viện như chìm trong sự cô tịch, vắng vẻ. Nguyệt Thư đứng nơi cửa sổ nhìn ra. Bóng tối phủ giăng khắp sườn đồi. Một cơn gió rít qua lạnh buốt. Nguyệt Thư co rúm người lại than thở:
- Tại sao lên cao nguyên Lâm Đồng thực


Share To Friends


